Quote
"Sứ trời sớm giục đường mây, Phép công là trọng, niềm tây sá nào."
Đ
Đặng Trần CônĐặng Trần Côn
Đặng Trần Côn
Đặng Trần Côn was the author of the Chinh phụ ngâm, a masterpiece of chữ Hán literature of Vietnam.
"Sứ trời sớm giục đường mây, Phép công là trọng, niềm tây sá nào."
"Chàng thì đi cõi xa mưa gió, Thiếp thì về buồng cũ gối chăn."
"Ðưa chàng lòng dằng dặc buồn, Bộ khôn bằng ngựa, thủy khôn bằng thuyền."
"Thuở lâm hành oanh chưa mến liễu, Hỏi ngày về, ước nẻo quyên ca. Nay quyên đã giục, oanh già, Ý nhi lại gáy trước nhà líu lo."
"Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt, Xếp bút nghiên theo việc đao cung. Thành liền mong hiến bệ rồng, Thước gươm đã quyết chẳng dung giặc trời."
"Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy, Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu. Ngàn dâu xanh ngắt một màu, Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai?"
"Hà lương chia rẽ đường này, Bên đường, trông bóng cờ bay ngùi ngùi."
"Hồn tử sĩ gió ù ù thổi, Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi. Chinh phu tử sĩ mấy người, Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn."
"Những mong cá nước vui vầy, Ai ngờ đôi ngả nước mây cách vời."
"Lòng hứa quốc thắm son ngăn ngắt, Sức tý dân đụng sắt trơ trơ."
"Lòng lão thân buồn khi tựa cửa, Miệng hài nhi chờ bữa mớm cơm. Ngọt bùi thiếp đã hiếu nam, Khuyến con đèn sách thiếp làm phụ thân."
"Thiếp xin chàng chớ bạc đầu, Thiếp thì giữ mãi lấy màu trẻ trung."